Hầu như trên mọi miền đất nước ta, bánh tráng trở thành món ăn phổ biến dân dã. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê Trung Bộ (thuộc tỉnh Quảng Ngãi), khi ăn món gì thường cũng kèm với cái bánh tráng mỏng mỏng, giòn rụm trông thật dễ thương. Riết thành quen, bây giờ ở xa quê, lên tận Tây Nguyên lập nghiệp, bánh tráng lúc thấy lúc không, lòng lại nôn nao nhớ bánh tráng quê nhà.
Bánh tráng chủ yếu làm bằng bột gạo, nếu có thêm chỉ là ít nước dừa, ít mè cho có hương vị. Bánh tráng dễ làm, chỉ cần đổ bột lên khuôn, nhanh tay quay đều, úp lại thật kỹ bằng nón chằm thật dày, chỉ qua vài giây là bánh chín nhờ nước sôi trong nồi bốc hơi lên. Bánh tráng đem ra được phơi trên vỉ, khi lấy bánh phải nhẹ tay để bánh không vỡ, không nứt.
Mộc mạc, đơn sơ là vậy, nhưng ẩn giấu bên trong từng chiếc bánh tráng là tình người mới thật thiêng liêng, cao đẹp làm sao. Trong những ngày giỗ kỵ ông bà, cha mẹ, bánh tráng được thành kính dâng lên bàn thờ gia tiên cùng với hoa quả và các loại thực phẩm khác. Nhang khói xong, cỗ bàn được dọn ra, khi cầm đũa gắp thức ăn gì, bao giờ mọi người cũng bẻ miếng bánh tráng nhỏ nhắn trước trông rôm rả mà lịch sự, ân tình. Trước đây, dân quê nghèo khó, đến ngày tưởng nhớ người thân qua đời, thực phẩm bày cúng chủ yếu là rau, đậu quanh vườn, hoặc lắm là thêm con gà, con vịt nuôi được trong nhà hay do bà con, xóm giềng gom góp mang lại. Vì vậy, bánh tráng đặt trên thức ăn như che bớt đi nỗi khổ sở, nhọc nhằn. Bánh tráng xúc ăn kèm với rau, đậu cho no bụng con cháu, bởi lâu lâu mới có một ngày được đi ăn giỗ. Người dân quê mộc mạc đến cảm động, thực dụng mà tốt tính, nhân hậu đến nao lòng.
Nghe mẹ tôi kể: Những năm chiến tranh ác liệt, bánh tráng được lén chuyển cho bộ đội qua nhiều nẻo đường khác nhau. Bánh tráng ăn rất tiện lợi, phù hợp với điều kiện đánh giặc lúc này: Có thể bẻ bánh ăn sống hoặc nhúng nước cuốn với rau muống chấm nước nắm cũng ngon đáo để; nếu có bếp lửa giữa rừng, nướng từng cái một, bộ đội vừa ăn vừa uống nước, có thể cầm cự với kẻ thù cả ngày đêm.
Ngày nay, đất nước thanh bình, no ấm, tôi được đi qua nhiều nơi, thưởng thức nhiều món ngon vật lạ, vậy mà món bánh tráng dân dã quê nhà cứ thấm sâu vào máu thịt, vào tâm hồn tôi.
Nguồn: Blog Haydanhthoigian